Blog

...LÀ  NƠI...

NiidBox cùng bạn chia sẻ những bí quyết giúp bản thân và gia đình luôn hạnh phúc, khoẻ mạnh và tràn ngập niềm vui. Không chỉ gồm các công thức nấu ăn, chăm sóc sắc đẹp, Blog còn là nơi truyền cảm hứng về phong cách sống, những sự kiện thú vị dành riêng cho bạn!

Tuổi 30, Có Gì Phải Vội!

Chúng tôi ba mươi còn không vội cớ sao các cô mới hơn hai mươi cái xuân phải cảm thấy mình đã già đã tủi, đã không đủ kiên nhẫn chờ hạnh phúc thật sự của mình!

Người trẻ bây giờ thật kỳ lạ! Họ sống vội, yêu vội rồi cũng vội vã chia tay. Người trẻ bây giờ chỉ mới hai mươi hai, hai mươi lăm đã than mình già. Vậy chúng tôi những cô gái ba mươi đây vẫn độc thân hóa ra là quá già rồi, là ế rồi ư?

Chúng tôi cũng đã từng đi qua lứa tuổi hai mươi, hai hai rồi hai lăm, hai bảy..... và giờ chúng tôi đã chạm cái ngưỡng ba mươi. Cái tuổi mà người đời vẫn mặc nhiên cho là già, là ế rồi! Nhưng chúng tôi không vội bởi ở cái tuổi này chúng tôi biết yêu quý bản thân hơn, biết cần phải sống chậm hơn một chút để hạnh phúc. Không phải chúng tôi quá xấu để một ai đó có thể yêu cũng chẳng phải chúng tôi chán yêu mà vì thanh xuân của chúng tôi vô tình dành hết cho mỗi tình yêu, nó khiến chúng tôi nhận rằng... Ta đã bỏ lỡ rất nhiều điều ở cái cuộc sống này. Và đây là lúc chúng tôi ngừng lại dành thời gian cho những điều đó. Có hơi trễ một chút nhưng miễn là không bỏ lỡ, chắc chắn khi chúng tôi nằm hấp hối trên giường nghĩ lại tất cả những gì mình đã trải qua chúng tôi sẽ không hối tiếc vì đã không bỏ bất cứ điều gì.

Thế nên những cô gái hai mươi đừng vội nhận xét mình đã già, rồi vội vàng tìm kiếm cho mình một bàn tay để nắm lấy, để được giống như bao người hoặc để khỏi phải bị gieo tiếng là ế.... khi mà chính các cô còn không biết mình có thật sự muốn điều đó. Các cô còn trẻ hơn chúng tôi rất nhiều, đừng vội nếu chưa thật sự muốn, đừng lãng phí thời gian cho mỗi tình yêu vì ngoài yêu ra còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ. Đừng để như chúng tôi khi đã đến cái tuổi ba mươi rồi mới nhận ra thanh xuân trôi qua đã bỏ lỡ nhiều điều, thanh xuân là dành cho những chuyến đi, những ước mơ, những nỗ lực để thăng tiến trong sự nghiệp. Các cô cứ sống cho mình đi đã đừng vội yêu rồi sống chết vì tình yêu, hãy cứ làm điều các cô thích, hãy cứ trải nghiệm mọi thứ. Các cô được phép vấp ngã vì các cô còn trẻ, có sai lầm như thế thì các cô mới thực sự sống. Đừng vì ai đó mà phải nhọc lòng bận tâm, phải rơi nước mắt, phải khổ đau tuyệt vọng.

Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, nó sẽ đẹp hơn, ý nghĩa hơn nếu các cô dành nó cho bạn bè, cho người thân và cho cả sự nghiệp của mình. Nếu may mắn gặp một người đàn ông để yêu các cô cũng đừng vội vã, yêu chậm thôi nhưng bền lâu và sâu sắc và hãy chắc rằng anh ta xứng đáng với tình yêu của các cô. Tuổi trẻ sống như vậy các cô sẽ chẳng có gì để tiếc.

Chúng tôi những cô gái ba mươi viết cho những cô gái hai mươi có lẻ, cũng là viết chính cho chúng tôi ở quá khứ.Đừng vội vã nhé, quá khứ của chúng tôi! Và đừng để tương lai của các cô là chúng tôi của hiện tại. Hãy cứ sống vì mình đi, chậm thôi! Vì có vội cũng sẽ chẳng giải quyết được vấn đề, cái gì cũng có thời điểm của nó, chỉ là chúng ta có đủ kiên nhẫn đợi hay không mà thôi!

Chúng tôi ba mươi còn không vội cớ sao các cô mới hơn hai mươi cái xuân phải cảm thấy mình đã già đã tủi, đã không đủ kiên nhẫn chờ hạnh phúc thật sự của mình!

Nguồn: blogphunu